Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện vui. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện vui. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

Thư gửi Ngố!

...một ngày buồn như quốc tang!
Ngố xa nhớ!

Hôm nay dọn dẹp nhà cửa , anh lấy chổi khua khoắng dưới gầm giường. Em biết anh thấy gì không? À, anh hỏi ngu nhỉ, công nhận là ngu đi. Em biết sao được phải không nào. Anh nhìn thấy một cái đầu lâu em ạ :(( 


...cái đầu lâu con Búp bê mà cô bé nhà bên phá hỏng. Nhìn cái đầu lâu mắt trợn ngược, mắt cụp rúp, anh bất giác nhớ đến em. Lòng xốn xang không sao mà tả được. Anh sẽ học văn nhiều hơn để sau này có thể tả lại cảm giác xốn xang ấy, nhưng
đó là chuyện của tương lai. Bây giờ với chút vốn từ ít ỏi sau đận xóa mù của mình. Anh nhón phím gửi đến em tờ thư này.
Em biết không từ ngày lão Cáo nhà bên vu oan cho em nhổ trộm lông đít của gà. Anh biết em đau lòng lắm lắm. Em viện cớ lên vùng cao xin thuốc cho bà để ra đi, em bỏ bà trơ trọi một mình với đàn gà hầm 3 ngày chưa nhũn. Răng bà đã yếu lắm rồi, em nhớ không?
Ngày nào cũng vậy, anh theo lỗ chó chui để qua nhà hỏi thăm sức khỏe của bà, bà không nói gì cả, chỉ khóc thôi. Khóc bằng một mắt -> bà cháu nhà em khóc giống nhau nhỉ. Rồi bà lẩm bẩm... nhỏ thôi ... nhưng anh nghe được"... Sao không về Ngố ơi!". Sau câu lẩm bẩm ấy bà quệt ngang vạt áo, anh nghe những tủi thân kêu sột soạt trong làn vải áo của bà. Anh thương bà và nhớ em ghê lắm. Luyên thuyên quá, anh thật vô duyên - em nhỉ! Anh bắt đầu lại đây... (2 chấm xuống hàng, lùi vào 5 Space Bar)
Lệ thư anh gửi tới em lời chúc sức khoe mãnh liệt , mong em vẫn đẹp như ngày nào đôi mình quấn quýt chơi trò 5 -10 . Trẻ con xóm mình giờ chỉ chơi trò 6 - 9 <--- nó bớt 10 nhường lại 1 cho 5. Em ở vùng cao có lạnh không? Đêm về có nghe trong lời chó soi hú những yêu đương anh ngày đêm nhắn gửi, có thấy trong sắc trời xanh những cụm mây hình đàn gà quê nhà. Có nguôi ngoai nỗi thương cảm về anh Trần Khôi chồng cũ, cũng như anh Ca sĩ Ngọc Thắng si tình??? 
Quê nhà tôi ơi! Quê nhà không có em buồn như một lão sếp bụng phệ buồn đi tiểu, cứ day dứt, trở trăn. Thoảng hoặc, có ai đó phun ra từ "công nhận không? "anh lại nhớ em cồn cào. Dạ dày như chưa bao giờ biết đến mùi lương thực và thực phẩm. 
Thư chưa dài nhưng nỗi nghẹn ngào làm anh không tài nào đặt tay cẩn thận lên keyboard. Anh Enter một phát để em đọc đã, hồi âm cho anh rồi anh sẽ kéo dài câu chữ ra. 
Muôn thương vạn nhớ gửi em.
Kí tên: Anh
chứ thằng chó nào nữa! :~

Cảm xúc vùng cao (II)

Dốc lên ngoắt ngoẻo, dốc - dốc ngược
Nhoe nhoét đường đi, m.kíp - bùn. 
Thế là mình đã đặt mông lên chuyến xe được một cơ số thời gian rồi. Đã có cảm giác tê ở bộ phận giải phóng. Quả thực đầu của chú Sán Dìu này êm, căn bản là nhờ bộ tóc dày. Tuy nhiên có một số con gì ngọ ngoạy trên đầu chú làm mình hơi nhồn nhột. Quên đi cái chán nản của thể xác. Phóng tầm mắt qua ô cửa kính, mà có kính nữa đâu. Thế là chú nói:
Xe không kính không phải xe không có kính 
Chạy 40 năm vỡ mẹ nó dzồi...
Cảnh đầu tiên đập vào mắt mình là màu xanh ngan ngát của cây cối, mùi hương lúa non ngòn ngọt, thơm thơm. Núi rừng là đây, tự do là đây. Cội nguồn là đây, ôi thèm khát cái cảnh được ăn bộ óc còn tươi rói của tổ tiên loài người mang tên Con Khỉ, nghĩ đến đây nước dãi đánh rơi cái tõm xuống phía dưới, chú Sán Dìu ngơ ngác một thoáng rồi ú ớ tiếng kinh:
Giọt mưa mưa ngâu, mưa ngâu...
Gần như đồng loạt mọi người khách khác đều giơ tay ra xem có mưa thật không. Giơ lâu nhất là bác tài. Bác giơ cả hai tay. Bác chỉ ngừng giơ khi thấy chỉ còn hai bánh xe là ở trên đường, hai bánh nữa đang quay tít bên bờ vực. Mọi người rủa thành tiếng. Tẽn tò bác cười câu hòa rồi nói khẽ:
-         Ngồi yên cbn chúng mày đi không thì bảo ?
Giọng bác khá truyền cảm nên mọi người răm rắp nghe theo. Xe lại lăn bánh. Thỉnh thoảng có người xin dừng xe lại để đi vệ sinh rồi không thấy lên nữa. Mặc dù cả xe đã chờ đến 5 giây mới đi. Xa lắm ngoái lại vẫn nhìn thấy tay người ấy chào, chắc là quyến luyến lắm nên mới tạm biệt lâu thế! 
Giữa trưa thì đến Cao Bằng. Đi bộ rạc cẳng tìm quán ăn không thấy, chợt gặp một chiếc xe hàng hiệu trên chở lúm nhúm một toán người, đa số là người nhỏ, mỗi cái đầu lâu là to. Xe rẽ vào một quán ăn, nhìn qua thì tưởng là lò rèn.
-         Họ lịch sự thế mà ăn ở đây, chắc là mình cũng ăn được.
Trộm nghĩ thế rồi vào ăn cùng họ. Khó nuốt thật nhưng vì tất cả những gì trong bụng máy ngày nay đã nằm lại ở bến xe rồi nên cũng cố nuốt. 
Liếc sang bàn bên nhìn thấy bác gì mặt gian gian, đeo kính nói:
-         Đồ ăn như kud!
Nói xong bác xin túi nilon đùm lại mang lên xe ăn tiếp. Kể cũng lạ, người sang trọng hay dùng tiếng Lóng. Thôi, kệ.
-        Vào bản không anh ơi?
Giật cả nửa mình, ngoảnh lại thấy có một thằng ku đen nhẻm đang ngổi trên một con xe bốn bánh. Không thấy nhãn hiệu, riêng quả động cơ kéo thì hoành tráng, có cả tay lái làm bằng sừng. Xe nổ...ummm bò ummm bò. Vui đáo để.
-      Ừ thì đi!
Nhẩn nha đến nửa đêm thì tối thui. Ngó mãi không thấy mặt trời đâu. Chắc là trên này cao mặt trời không chiếu đến nơi. Thây kệ. Giả thằng ku bốn nghìn ba, khuyến mãi điếu ERA rồi đi bộ tiếp ......

Cảm xúc vùng cao (I)

Anh viết thư này khi đã trở về quê hương sau chuyến đi Cao Bằng vừa rồi. Anh không đi cùng đoàn các em, cũng không đi cùng đoàn bác gì đấy bạn em.Tại vì quê anh không có chuyến xe lên Cao Bằng, anh phải bơi dọc theo biển vào mũi Cà Mau sau đó bắt ghe lên Sài Ghềnh rồi đi chuyến Tp Hồ Chí Minh - Cao Bằng ở bến xe Miền Đông. Xe có máy lạnh em ạ, cả tivi nữa. Họ chiếu phim gì người bay như chim em ạ. Đông vui đáo để. Xe chật, anh ngồi lên đầu một chú người dân tộc Sán Dìu. Lúc xuống xe chú ấy bảo "được mỗi lần này nhẹ đầu, lần trước toàn đứa béo". Anh cũng tay bắt mặt mừng với chú ấy, hẹn lần sau nếu xe rộng rãi hơn anh sẽ chỉ ngồi lên vai thôi. 
Đến Cao Bằng anh đi bằng phương tiện thô sơ nhưng cũng có bốn bánh như Jolie hẳn hoi. Có điều xe anh chạy một đoạn lại rải xuống đường một cục gì đen đen ấy. Thối cực! 
  
Anh vào tận bản. Thuê mãi phòng không được. May có ông già làng râu dài dài trăng trắng í, ông ấy rủ về nhà. Ông bảo nhà sàn của ông rộng, hai tầng hẳn hoi. Nhường anh một tầng. Anh ngủ tầng dưới với mấy con trâu. Họ có cái luật là khách ngủ dưới mà thích con gái chủ nhà thì lấy que chọc lên, đúng đít cô nào thì kêu tên cô đấy là cô ấy xuống ngủ cùng. Anh chọc được ba lần, gọi ba lần, hôm sau anh thức dậy lúc con gà lên ổ. 
Ngày hôm sau nữa anh bắt đầu đi viết phóng sự, vì sợ thối nên lần này anh cưỡi ngựa. Con ngựa gầy như anh, mà em thì biết anh thế nào đấy. Đoạn đường bằng thì anh leo lên lưng nó. Đến đoạn nào dốc thì anh cõng nó lên sau lại đi tiếp, lúc này thì anh đi song song với nó. 6 chân vẫn nhanh hơn 4 chân mà. Đi thế buồn! Anh kiếm chỗ vui vui chơi thì bất thình lình có con suối hiện ra. Nghe đâu suối này do ông gì họ Lê khơi mạch nên lấy ên ông ấy đặt luôn. Ông ấy tên là Nin hay là Lin gì đó. Nờ lờ nẫn nộn nên anh không nhớ rõ lắm. 
Đến suối thì anh thấy nhiều người xuôi mình đang bu quanh một người con gái. Cô này chắc bị nhiệt nên cứ ở ỳ dưới nước không lên. Có anh gì mặc quần đùi tím xuống núm tóc kéo lên bị cô chửi cho bảo là đồ" Viện Cá" mãi sau anh mới biết là Ngố bạn em với cả tình yêu của cổ.
Lân la lại nói chuyện nhưng nghĩ mình không đẹp lắm nên anh giấu mình là NguyenZZ, chỉ bảo là dân du lịch giang hồ, thì nghe Ngố kêu ca rằng có cô bạn nói lên sao mãi không lên. Vậy nên anh mới biết là em sắp lên Cao Bằng đấy chứ.
Anh quyết định ở lại vài hôm để đợi em, nhưng cứ đêm ngủ thì lại bị gậy ở tầng trên chọc xuống, sợ không kham hết cả 14 cô con gái nhà ông già làng nên anh đành về luôn. bài phóng sự cũng hòm hòm rồi.

Chắc giờ này em đã lên đến Cao Bằng. Anh gửi kèm trong thư đôi ủng đấy nhé, tìm kĩ sẽ thấy. Không thì chắc cô bưu điện lấy rồi. Em mua một đôi mà đi dạy trên rừng. Vắt nhiều lắm em ạ.
Chúc em dạy vui! 
Anh rất vui...!
NguyenZZ