Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 3 tháng 12, 2010

???

Hôm nay thực sự là buồn, thời tiết ẩm ương như gái 15, 16. Đang chói chang oi ả bỗng đâu cát bụi mù giời, gió bốc từng đống bụi đất bazan ném ào ào vào mặt. Rồi mưa, mưa như thể trả lại cho con người ở đây tất cả mồ hôi họ đã từng rỏ suốt mùa nóng nực, hơi đất xông vào mũi váng vất đầu. Le te chạy vào lán nghỉ, lán vắng hoe. Trên chót vót ngọn Mồ Hôi (tôi đã đặt tên cho từng ngọn núi) những người thợ khoan vẫn bình thản và chăm chú giữ cần khoan đứng thẳng mặc mưa quất vào từng thân người ngỡ như sắp ném họ vào mây. 
Thế đấy "Anzen dai ichi - An toàn là số một", chỉ một chút xáo động thôi, một phút buông cần khoan mà chưa nghe tín hiệu, có thể sẽ có người mãi mãi nằm lại núi, thực sự những ngọn núi nơi này còn giữ mấy hòn đá đỏ tươi...
Máy dừng hẳn, họ kéo nhau vào lán nghỉ, những câu chuyện không đầu không cuối râm ran. Tôi chia đều thuốc cho từng người, họ cảm ơn và bắt đầu chia lửa. Khi khói thuốc bay lên thì chỉ còn nghe tiếng mưa đánh đàn trên lá lợp. Trong khói thuốc có những gì? Khói thuốc mỗi người mang một nét khác nhau.Trong khói thuốc của tôi có một cơn mưa khác, cơn mưa đêm và một tiếng cười giòn....
Nước bắt đầu róc rách tạo thành dòng len qua kẽ đá, một vài con trăn núi thoăn thoắt bò ngang. Mưa mỗi lúc một lớn, tầm nhìn không quá một đòn tre. Có tiếng đàn ông khẽ thở dài, tôi biết người đàn ông này góa vợ và con anh còn khóc đòi khát sữa . Có người chửi thề và kéo theo vài câu tương tự từ miệng người khác. Tôi ngồi bệt vào họ, bức tranh ghép từ mấy mảnh đời không có nét chấm phá nào. Tôi khe khẽ thở dài và cũng buông một câu "đè.o mẹ". Tôi nói hình như chỉ tôi
nghe....
Công việc đình trệ gần 2 tiếng đồng hồ thì mưa bắt đầu ngớt, có lẽ ai đó vừa tè thẳng vào màn mưa. Tôi lại dò từng bước chân trơn trượt quay về văn phòng với những máy điều hòa chưa một lần được bật. Có lẽ sếp tôi có lí khi nói rằng "những
người ngoài công trường phải sống dưới cái thất thường như thế,nắng mưa dội cả lên đầu, chúng ta đã có một mái nhà che chắn, còn đòi hỏi thêm chăng?"
Chỉ còn 30 phút nữa là hết nửa ngày làm việc....
Khá muộn rồi, những con dế đã bắt đầu khúc tự tình muôn đời ảo não. Đêm nuốt gọn những mảng sáng để le lói một nửa khuôn mặt chỉ Hằng ngó hờ hững xuống trần. Chị liếm cặp mắt trườn lên cỏ...

Chưa đến mùa mưa ngâu đâu nhỉ....
Chị Hằng có thân với Chức Nữ không ta? Người ta yêu với người xưa yêu ta có nét gì từa tựa... Ôi tiên nhân, hình như ta lại mới 20 rồi. Thây kệ, chã hóa phẩm chất và ngôn từ đôi lần viết cho đã cơn khát chữ. Kiểu gì mai đọc lại cũng biết chắc mình say.
Gọi cho thằng bạn biết em đang ở gần nó, an tâm đôi phần, nghe bảo em bị mệt. Buồn cười, thằng ta lại biết lo cho người con gái chưa một lần nắm tay hò hẹn. Thế là yêu chăng? 
Tầm mắt luôn bị chặn bởi tầng tầng lớp núi, nhìn ra Hà Nội thấy mây, nhìn về Vinh thấy cây ngàn hun hút. Ấy thế lại chẳng thấy cô đơn gì. Phải khi tất cả đều cô lập, cái đơn độc của mình nó cũng dịu dần đi? Kéo bác lái xe làm thêm cút nữa..
Nhận được một cú phone không bao giờ ngờ tới, cú phone có được từ lần gặp mặt như bao câu bông đùa khác đã qua trong đời. Nghe giọng nói người ta quan tâm ngọt ngào. Biết mình đã từng xem nhiều thứ nhẹ hơn khói thuốc... mà cay hơn khói thuốc...
Đọc những gì mình viết, thấy dằng dặc những dấu 3 chấm nối đuôi nhau, những mảng sống thừa, những ảo tưởng viễn vông, những nụ hôn trị giá 50 nghìn và phần sau add thêm chút xíu.
Ừ hình như ta đã trưởng thành, hôm nay có cô bé tuổi chừng ta 8, 9 năm về trước, ngơ ngác cặp mắt xin nhận mình làm "thầy". Có lẽ đây là lần đầu tiên ta nhìn về phân nửa kia thế giới mà không động đến dục vọng. Chợt mong mình có một cô em gái, để được nghe rằng "hôm nay đi học về thằng cùng lớp cứ đuổi theo bằng được để tặng em một phong kẹo béo!" Chưa bao giờ ta cười trước con gái một nụ cười dịu dàng thật thà đến thế. Xong!!! Phòng ta có thêm một chiếc cặp tóc, đấy nào phải do ta xin xỏ. Thề! Nếu như nhận định của ta còn chính xác thì ta chỉ mới chớm say, và theo logic đó ta thừa tỉnh táo để nói rằng. Ta chưa đổi thay. Có chăng chỉ là một bộ quần áo mới... những dấu chấm đến bao giờ hết??? Tuổi ta còn xanh
***
Thứ 7 ngày mồng 8.
Với ai đó cái ngày này không có chút ý nghĩa gì. Riêng với tôi đó là một ngày thú vị. Thứ nhất vì nó là thứ 7, cơ quan công xưởng vắng hoe, sếp trực tiếp chỉ đạo đã về nước và nhiệm vụ của mình là một đống Invoice trên dưới vạn cái nằm không theo một thứ tự nào. Mình dành cả buổi sáng ảm đạm để làm công việc ảm đảm đó, xấp xỉ hoàn thành 10%. Rất may trời dịu mát và không có cô sơn nữ nào lạc ngang qua...
Tầm trưa chỉ hơi hơi nóng, gió vờn nhè nhẹ, kiểu như hôm nay trời đi yêu nên bỏ nắng rơi vãi vào phương khác. Lác đác vài công nhân làm thêm ca I nghỉ ăn trưa. Họ vẫy tay và mình theo họ. Quy định cấm không cho uống beer rượu vào buổi trưa, mình lại là người quản lý chuyện đó. Hôm nay mình không nói gì mà lặng lẽ xách vào căng tin 10 chai Hà Nội, ai đã từng kinh qua cái khô rát miền Trung sẽ hiểu một ly beer mát lạnh mang đến cho đàn ông điều gì... hôm nay là nụ cười rạng ngời những khuôn mặt sạm đen nắng gió, uống một chút cũng chẳng sao mà....
Mình cho xe lên công trường cao nhất, nơi có cái lán nghỉ làm bằng lá ha-hou, bắt gặp cậu lái máy xúc ngang tuổi mình đang chơi trò cho tay vào áo cô thu nhặt đá. Mình trợn mắt nhìn cậu ta, sau lại chỉ thở dài quay gót khi nhận ra cặp mắt còn chưa hết mơ màng của cô gái trẻ. Mình nhìn xuống thắt lưng và cũng thấy hình như đâu đó đang buồn...
10% nữa được hoàn thành đồng nghĩa với việc buổi chiều trôi đi như tấm lưới của người thợ chài cần mẫn, bỏ lại ca đêm cho một supervisor khác và chuồn êm. Tự nhiên thấy thứ 7 khác những ngày bình thường và cần tạo ra cho mình điều gì đó mới mẻ. Chí ít cũng là một bữa beer ở một góc quán khác... 
Gọi điện cho em là một việc hiếm khi quên, nhưng câu trả lời của em luôn nhàm chán - hệt bài văn tán gái của mình. Một kiểu và duy nhất...
Máy có lưu số một người con gái. Cô ấy và người yêu đều là bạn quen trên một diễn đàn. Có lần nhìn cô ấy qua webcam mình cũng thích. Thế thôi, thích thì định nghĩa thế quái nào được. Và bấm máy...

Giọng êm và mượt, dịu dàng. Chỉ muốn bật loa ngoài cho lũ trần trùng trục ngồi bên cạnh thôi chửi bậy song lại ích kỷ muốn nghe một mình. Câu chuyện không đầu không cuối. Mình hình như có tán tỉnh, cô ấy khẳng định là mình đùa. Mình cóc biết tả thế nào dưng mà vui. Thật ra mình cần gì ngoài cái sự vui hả giời??? Có khi mình yêu cũng nên, có cái gì khoái hơn là yêu hả giời???
Viển vông - viễn vông, đại loại thế... Tranh treo tường, tình yêu treo tường và hạnh phúc bằng tán gẫu. Giờ mới biết mình nhạt như vang chát, cái thời đằm thắm Vodka thì đã lấy chồng...
Xứ này côn trùng nhiều vô kể, chúng tồn tại song song và ăn thịt lẫn nhau. Mình nuôi cào cào và bọ ngựa chung trong chiếc bẫy chuột có rắc vài nhành cỏ dại, non 4 ngày chưa con nào chết, chúng chỉ nhìn nhau bằng những cặp mắt đa giác, thi thoảng co chân. Cào cào không ăn cỏ, bọ ngựa không ăn cào cào. Thật lạ. Cô học trò không thèm ăn sữa chua và nhìn xuống gót giày. Còn ta không ăn thịt cô học trò mà nhìn vào bàn phím. Ngựa hoang chồn chân, nai rừng run rẩy... Vất đối nghịch vào nhau sẽ được tịnh như thiền...

Tự nhiên ta viết hai chữ Mắt Buồn. Ừ có khi chỉ thế, ta hiểu và em hiểu... 
Trăng đà nhô quá đầu..........
***
Dự định và thực tiễn của bản thân mình hình như chưa bao giờ đi chung trên một con đường, thậm chí một mặt phẳng cũng không thể. 
Cái ngày bắt đầu đặt tên cho topic, nghĩ rằng sau đó ngày nào cũng có cái mà viết, mà chụp rồi chia sẻ. Thế nhưng hồ thì duy nhất một cái hồ, gái dạo quanh hồ quanh quẩn cũng chỉ mấy em nhu nhú chũm cau, mấy mẹ già đi bộ - nguyên nhân tăng độ lồi lõm cho những viên block lát đường. Đá thì chỉ khác nhau dưới con mắt nhà phân tích hóa học. Và ngọn núi nào cũng loang lổ vết róc thịt sau những phát mìn khai thác.

Lây dây vào tí tẹo tình yêu, topic biến thành blog, viết chả hiểu để cho mình hay để tán tỉnh em - Dạo này toàn nói thẳng, thật thà đ-ếch tả! Cơ mà lòng xốn xang như dạo lớp 12 cầm được tay cô bạn về nhà không dám rửa tay. Một cái tin nhắn đọc chục lần không thấy chán...
Hôm nay thì được tí vui, ngày nhận lương bát phố. Loay hoay lại gặp một túm đang dở cơn líu lo. Rặt người dân tộc Thái. Đong đưa mấy chục lần cái "kín lẩu cham mơi" thì miệng cũng véo von, mọi vật đều "xe đạp ơi"- quay đều quay đều. Máu ăn chơi tỉnh lẻ xúi dục mình giành trả tiền. Gặp ngay anh tộc Thái quần bó chẽn rút phụp từ cạp quần mấy ảnh bác FranklinPierce cười hềnh hệch khoe bộ nhá vàng như manh áo trắng... Cười bẩu "chú cứ chơi, nếu ngày anh đốt năm loách trắng, anh còn đốt được khoảng đôi trăm năm", vãi hồn con chồn thơm!
Về phòng bật nhạc to như đám ma người miền Nam, nghe rặt một bầy ca sĩ trẻ ỉ ôi như shit. Chụp được của chú hoanghuyae đống chèo cổ công nhận cũng lành. 
Muốn gọi cho em nhưng đã thề không gọi nữa. Đêm qua lỡ hứa như phim Hàn xẻng rằng coi như chưa biết về nhau. Thả thêm 1 chú ngựa trời vào lồng chuột, con ngựa trời 5 hôm trước bắt đầu có ý nuốt con cào cào. Sự mong muốn chiếm hữu chắc chỉ xảy ra khi có kẻ thứ 3 chăng? Ngày xưa Triết Học mình 4 điểm....

Nguyenzz

???



Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010

Tản mạn "Ba mẹ và lời ru"

... Một đêm tháng Ba với cơn mưa lê thê, tiếng mưa rơi đồm độp lên mái tôn càng quay quắt thêm cái nỗi chông chênh thằng đàn ông vừa chớm.

Vẳng từ tầng dưới tiếng mẹ đang ru cháu, lời ru nhẹ nhàng, êm như bản Romance.

À ơi...............
Núi cao chỉ bời đất bồi
Núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu
Trăm dòng sông đổ biển sâu
Biển chê sông bé nước đâu biển còn
Tre già yêu lấy măng non
Chắt chiu như mẹ nuôi con tháng ngày...


Nhà tôi ai cũng biết hát ru, mẹ tôi dạy đấy!  Mẹ tôi năm nay đã gần thất thập, cả quãng đời bà ngoài thời son trẻ làm thanh niên tự vệ, là gắn liền với câu hát ru. 27 tuổi mẹ tôi cất tiếng ru đầu tiên dỗ dành giấc ngủ người anh cả sau loạt bom càn tốc nóc hầm, khi anh tôi có thể bò lăn lóc ở nơi sơ tán rồi lăn ra ngủ khì mẹ lại cất tiếng ru lần lượt đưa 2 người chị của tôi vào giấc ngủ. Đằng đằng 7 năm ru những đứa con cho người chị nghèo khó lúc ba du học. Rồi mẹ ru tôi....

Mẹ tôi không được học nhiều, mẹ không mang đến cho tôi nhiều kiến thức. Ngày ấy mẹ cũng chẳng biết chuyện cổ tích, mỗi lần tôi dỗi mẹ chỉ ngồi ôm tôi và ru, là út ít nên tôi được cưng chiều, học lớp 5 còn phải có mẹ ru mới ngủ. Phải thế mà bài hát ru nào của mẹ tôi cũng thuộc làu làu?

Người duy nhất trong nhà tôi không có giọng ca thiên phú là Ba, nhưng Ba là kho kiến thức, với 5 tấm bằng đại học Tây Tàu, là nhà chính trị , nhà văn-nhà thơ-nhà báo, ngày còn bé anh chị em tôi sống trong một môi trường chỉ có học và đọc. Lúc rảnh rỗi ba thường chọn những vần thơ đương thời kiểu lục bát rồi đọc cho mẹ nghe, và mẹ  lại ru tôi bằng những lời thơ ấy. Bây giờ mỗi lần bà chị dâu ngạc nhiên nghe một bài ru lạ tôi lại đùa " mẹ là nhà chuyển thể lời ru còn ba là nhà viết lời cho giấc ngủ "
Tôi thường ước có một đứa con để bế bồng, ai yêu trẻ con mà chẳng thế phải không? Tôi sẽ viết những lời ru bằng lục bát, mẹ sẽ dạy cho vợ tôi làn điệu, và đêm về tôi ngồi nhẩn nha nhấm trà ngoài hiên nghe kĩu kịt tiếng võng hòa vào tiếng người vợ trẻ đang ru con à ơi, ru hỡi ....

Tôi đến nhà người bạn thân vừa mới sinh con. Trông hai vợ chồng trẻ nựng đứa bé đang ngằn ngặt khóc vòi ngủ. Cô vợ chắc cũng thuộc được đôi bài trẻ con cứ "bé lên ba bé đi mẫu giáo..." thằng bố gắt  "phải à ơi chứ!", chợt bật cười " bao giờ nó mới lên ba". Ẵm đứa trẻ vào lòng tôi hát ru, tôi hát những câu học thuộc lòng của mẹ. Đứa bé dịu dần rồi ngủ ngon lành...

" À ơi, gió đưa cành bưởi sau hè
Có con cò trắng bay về bên nôi..."

Vợ chồng nó nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ, để rồi đến khi làm bố làm mẹ chúng bắt đầu chép lại những lời ru, chép say sưa và hứng thú như ngày học cấp III hết Play lại Pause để chép hết lời Michel Learn To Rock. Những lần sau đó tôi tự hào thấy hai đứa ru con bằng lời ru học được từ mẹ tôi, dẫu chẳng thể ru hay bằng mẹ tôi được  :-)

Tôi không là người nghiên cứu khoa học trẻ thơ, nhưng tôi chắc trẻ thơ cần được nuôi dưỡng tâm hồn, cần được đưa đường vào giấc lớn khôn bằng câu hát ru chắt chiu từ đời tông tổ...

.....Và tôi tỉnh giấc khi mẹ ngừng ru. Chắc cháu tôi dưới nhà đã ngủ sâu giấc rồi. Ngày mai tôi lại viết khi mẹ tôi dỗ dành cháu ngủ. Tôi còn viết về lời ru, chắc chắn thế....

Chúng nó khổ lắm

Hẳn bây giờ ai mà hỏi anh:" Trẻ con bây giờ chúng nó sống thế nào?" Anh sẽ không đắn đo mà trả lời ngay như vậy. Chuyện nó là vầy:...Anh có đứa cháu lên 8 gọi anh bằng cậu. 8 tuổi là học lớp 2 rồi đấy! Anh quý nó lắm, nó cũng quý anh, mấy đứa cháu khác cũng thế cả. Anh rất thích chơi với trẻ con lắm nhé, rất vui tươi, ngộ nghĩnh và thấy cả tuổi thơ của mình trong chúng nó. Chúng làm anh yêu cuốc sống hơn. Lại nói về đứa cháu của anh. Tên nó là Thảo Vy, nó được coi là thông minh từ năm 4 tuổi. Đận ấy nó ở nhà với Mẹ. Trong khi mẹ nó đang "tháo ruột" thì có phone. Không còn ai khác - nó phải nhấc máy. Và khi mẹ nó đang nơm nớp nỗi lo nó trả lời khách là "Mẹ cháu đang đi ... ị ! "thì nó dõng dạc trả lời "Mẹ cháu đang dở tay! Chốc bác gọi lại sau" Nghe chuyện này anh đã thưởng hẳn cháu nó một con Mobile giá 12K có cả tiếng chuông và tiếng chó...Chủ nhật rồi anh qua chơi. Vất vả lắm nó mới ngước được cái cổ qua chồng sách vở cao ngút để chào "Cậu ạ !" -   Đang làm gì thế con?- Anh hỏi-   Con đang làm văn cậu ạ. Cô bảo con tả cây tre, nhưng mà khó quá, con chưa thấy cây tre bao giờ! Bỏ mẹ! Ngay cả anh, dễ phải đến hằng năm rồi chưa nhìn thấy tre. Cháu nó thì ngoài học chính, học thêm - đôi lúc được đi biển ra có bao giờ sống ở làng xã nào đâu mà biết tre với chả trúc.

-   Đi với cậu. Anh giục cháu.Vòng vèo lí lách khỏi cái ngột ngạt của thành phố, anh chở cháu về một làng nhỏ ngoại ô . Vừa hết con đường đất đỏ ối và bụi như lò xát gạo, đã thấy ngợp sắc xanh của tre.

-   Cây tre đây con ạ. Anh vừa chỉ tay vừa nói.

Nó ngắm nhìn chăm chú, còn lấy cả tay nắn nắn mấy cái lóng tre. Tiện tay anh ngắt một đoạn măng cành  Tước lớp áo bọc, xoay xoay... Ngày xưa thường chơi trò này, vừa chơi vừa hát đồng dao. Anh vẫn nhớ:

Măng mẳng mằng măngNấu cơm cho chín Nấu nước cho sôiMau ra mà coiMẹ mày thắt cổ

Cứ xoay thế rồi cái chỗ tre non sẽ deo dắt lại, làm thành chỗ nối cho hai lóng tre non . Nom như một chiếc Côn Nhị Khúc.

-   Cậu ạ. Lan man nghĩ nghe tiếng cháu gọi giật mình.-   Sao con?-   Cây tre chẳng có gì đẹp cả, sao cô bắt con tả. Con thích cây bàng hơn. Mát hơn.-   Con biết không? Cây tre là tượng trưng cho xóm làng người Việt Nam ta. Cây đũa ta ăn cũng từ tre này...

-   Ứ phải , đũa làm bằng nhựa chứ.-   À... ừ... bây giờ thì người ta làm thế cho tiện. gày xưa tre còn làm thành hàng, bao bọc cho dân làng con ạ.-   Sao họ không xây tường cho chắc hơn hả cậu?-   Ngày xưa không có chuyện xây tường đâu con.-  Thế thì sao họ không trồng bàng nhỉ. Nó to hơn, chắc sẽ che tốt hơn chứ. Con vẫn không thích cây tre. Thôi cậu chở con về, con phải làm bài tập, chiều còn đi học nữa- chủ nhật mà cũng học hả con. Dạ từ 2h - 4h là học tiếng Anh, 4h-6h con học múa ạ...-   Thế con không được chơi à?- dạ thích , nhưng chơi vào buổi trưa. Con với mẹ thi chơi Lines98, con toàn thắng cậu nhé. Thở dài anh chở cháu về, lần này anh về bằng con đường trong làng cho mát. -   Cậu ơi, các chị ấy chơi gì thế?Nhìn theo hướng tay cháu chỉ anh thấy một nhóm bé gái đang ngồi chơi "thẻ". Là trò chơi với một nắm đũa và một quả bóng cao su. Ngày xưa các bạn gái nhỏ của anh phải chơi bằng quả cam chua cơ...

-   Các chị ấy chơi "thẻ" con ạ. -   Cho con nhìn một lúc.Mắt nó không rời nhóm bé gái khi tôi chở đến gần. Ánh mắt thèm thuồng, thích thú. Như mình khi ngộ ra cái gì mới mẻ...

Dọc đường về không thấy cháu líu lo như mọi hôm. Anh bất giác thở dài.

Ngày mai, anh sẽ tặng cháu một quả bóng cao su và bó đũa. Sẽ mặc quần cộc chơi cùng cháu, sẽ đọc cho cháu bài thơ Tre xanh Tre xanh , xanh tự bao giờ Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh Thân gầy guộc - Lá mong manhMà sao nên lũy nên thành.Tre ơi!........................sẽ mua cho cháu chậu cây xanh trồng vài khóm tre cảnh...sẽ... sẽ. Có quá nhiều việc phải làm cho một tâm hồn Việt còn bé bỏng của anh! Posted: Feb 3 2006, 05:25 AM

Bàn phím du ký


Dượt Web - một công việc đều đặn hàng ngày như vắt chanh. Sự háo hức buổi ban đầu cãi cọ trên Forum dần thay bằng thói quen hàng ngày phải sống với một khuôn mặt khác. Một cái tên ngắn gọn khi sáng khi mờ. 8h sáng online , chăm chăm tìm người để xả cơn ngộ chữ. Canh cách bàn phím trút nỗi lòng, Những vần thơ mòn cảm xúc như mình hoá thành chiếc máy xếp chữ có vần. Ngộ ra một điều là tình yêu vẫn nhạt được chứ không mãi mặn mòi như nước mắt , duy chỉ có sự ham muốn chiếm hữu, sự ích kỷ khi mất đi thứ đã là của mình là cứ day dứt nhớ, đau đáu những toan tính online. Em thực tại - Gần kề - Đáng yêu - Nụ cười không tươi như tổ hợp phím ":D" dễ dàng trên Yahoo Messenger nhưng hương tóc là thật. Gặp mặt nhau hàng ngày chỉ để chọc nhau đôi câu vui một ngày mới, cũng có khi là để tăng thêm cái bực bội sẵn có trong người. Em thực tại - gần kề -Đáng yêu - leo lên xe một người con trai khác, nhẹ hẫng mình một nụ cười ruồi . Cố tỏ ra bất cần trước cái nhíu mày khó chịu khi em ngửi thấy mùi bia nồng nặc, nhưng lại dằn mình không dốc nốt 100% vì em - Thực tại - Gần kề - Đáng yêu! Chập choạng chiều chặc lưỡi đong đưa lượn lờ ngắm nữ sinh bát phố, những câu chọc ghẹo có Motuyp cố điển - Không em đời vẫn tươi! Để rồi khuya khoắt làm mất giấc ngủ hàng xóm bằng những bản Guitar rầu thúi ruột. Là mình còn không hiểu nổi mình, há lại có kẻ nào hiểu nổi đây? Em thực tại - Gần kề - Đáng yêu cũng có một cái tên Online khi mờ khi sáng. Ban cho ta niềm vui khi nổi hứng đùa gửi một câu "Em yêu anh!" Nhẹ tênh như mình vẫn đùa những nữ sinh dạo phố. Niềm vui ảo còn hơn là một nỗi buồn thường trược - Gần kề - và chẳng đáng yêu chút nào nữa. Những room Chat nườm nượp nick, nhưng "hi" những " wanna chat??? " nhảy xổ vào Screen! Chọn bừa một cái nick gợi tình. Câu chuyện quanh đi quẩn lại tên tuổi địa chỉ, cố mà hỏi để rồi cũng chả để làm gì. Cái đầu cùng lắm cũng chỉ hơn cái ổ cứng 1000Gb một lần muốn Format hay Clear thì chỉ biết đập đầu xuống đường. Nào ai dám mà chứa những thứ không có tên để gọi. Tình Online! Mường tượng em đáng yêu -gần kề - thực tại đang ngồi bên một gã đàn ông nào đó . Hắn ra sao nhỉ? To cao? Râu ria? blah blah... Hai người sát vào nhau, mặt hắn vùi vào mái tóc hương nồng của em, và ở đó, môi hắn sẽ cười một nụ cười mãn nguyện. Ta không thích cười như thế bao giờ! Nhưng ta đã vùi vào tóc em đâu cơ chứ! tất cả cũng chỉ vì em tắt Mobile khi mới 20h. Suy nghĩ đi rông quay về tơi tả... Lại online du hí và màn hình nhoè dần một gương mặt: Em thực tại - Gần kề - Đáng yêu... và bây giờ là đáng giận nữa! Điên!

Posted: Dec 7 2005, 03:39 AM

Chớm Hạ


... mới chớm hạ mà nắng như thiêu đốt, từ quãng 11h trưa đổ đi, ngồi trong nhà nhìn ra ngoài đường thấy không khác gì chúi mắt vào ngọn lửa đèn xì etilen - chói chang và nhức nhối. Trái Đất cứ nóng dần lên thì phải, nghe đâu đó là vì một cái gì đó... anh không quan tâm. Nóng như thế này anh chỉ quan tâm đến Bia... Chính Ngọ.
Con phố vắng teo, thảng hoặc có một chiếc xe máy phóng vèo qua, người ta chạy như nắng đuổi và anh định nói với theo rằng "chạy Trời không khỏi nắng" nhưng rồi kịp khựng lại khi nghĩ đến hàm răng không còn tốt lắm của mình. Nhưng anh cứ lấn cấn nhiều lắm, có nhiều triết lý trái ngược nhau nhưng cái nào cũng đúng là sao?
Kéo đôi cánh cửa xếp nặng nề lại, khóa chặt. Trùm chiếc áo lên đầu, anh chạy vội về góc đường, nơi treo tấm biển: Bia Hơi và Vịt Lộn. Không hiểu sao người ta chỉ đặt có vậy trong khi quán còn rất nhiều đồ nhắm khác. Có lẽ cũng giống như anh treo biển: Phần Mềm Máy Tính trong khi chỉ sống bằng việc bán đĩa tàu. Bia Vinh rất ngon, có thể với một số người nó là hơi nặng. Anh đi nhiều nơi, không biết được nhiều điều  nhưng vị bia của nơi nào anh đã qua anh cũng đều nhớ kĩ... không nơi nào có Bia ngon như thành phố của anh.
Quán mát mẻ như bộ đồ cô chủ nhỏ. Xúng xính cười khi nhận ra anh. Tất nhiên là một số cặp mắt đỏ ngầu khác ở đâu đó trong quán cũng đang hướng về một người mới đến, cách tốt nhất là anh cười, và anh ban phát đều cho tất thảy. Dù sao anh cũng không bị một thằng say nào đó đánh vì đã cười chào nó.
Anh tợp một ngụm lớn, chiếc cốc vơi đi quá nửa, cái lạnh chạy ào qua cổng họng, rí rách trôi qua vùng ngực, mát mẻ khôn tả. Vị bia đườm đượm thơm. Quả trứng đập ra bát còn nóng hổi, một con Vịt con đang ôm lấy khoảnh noãn hoàng chín vàng, rắc lên chút bột canh, vài sợi gừng tái mỏng, nhặt lấy đôi lá răm xanh mướt, đưa lên miệng cắn ngang.  Vị ngọt, vị cay, vị mặn, vị nồng quện vào nhau tứa  nước bọt. Lại với tay cầm cốc bia lên, khi ánh mắt đi ngang bát trứng, anh bắt gặp ánh mắt trân trối của chú Vịt con. Anh hỏi thử mình: nó đã là một sinh linh chưa? Khi nước nóng ùng ục quanh vỏ, nó có quẫy đạp được lần nào? Anh rợn mình nhớ đến dáng em len lén đi vào dốc Bưởi. Quả trứng hình như có cả mùi máu tanh...

Posted: Feb 3 2006, 05:17 AM

Trả đũa

Lúc này là 22h, nghĩa là đáng ra tôi phải có cái gì đó vào bụng, chí ít cũng vài chai beer hay chén rượu thịt rừng, đu đưa chân, xoay xoay cái ghế trong căn phòng đơn và online tán gái, ấy thế mà tôi ngồi đây. Gọi thế nào nhỉ? Như một thằng tù nhàn rỗi! Mẹc kiếp, nếu có đi tù chí ít cũng có thằng để bắt nó hát cho nghe hay ngược lại là bóp đùi cho nó, tóm lại là có cái gì đó để làm.
Nằm cheo leo trên vạt cao nhất trung du, vượt những con đường bazan đỏ như  da trai tộc Thái, rẽ lên con dốc dê leo còn ngại, có một cái công ty. Tôi đang ngồi trong văn phòng công ty, công ty nước ngoài, công ty Nhật Bản, công ty khắc ngiệt.
Lúc này là 22h15', sếp đã về, hắn nhoẻn cười nhìn tôi, xỉa cho tôi điếu thuốc: “xong chưa?” “Dạ chưa ạ”- tôi ngoan ngoãn trả lời, và cắm cúi type nốt câu chuyện dở hơi này đây. Mèng ơi, mỗi ngày không dạ được 1000 lần thì lương tôi nó là bao nhiêu không biết.
Sếp tôi là một cái máy làm việc, lão làm việc không ngừng nghỉ, đều đặn mỗi ngày 16 tiếng, nhân viên ca 1 chúc  lão ngày mới tốt lành mỗi sáng đến công ty và cũng như thế nhân viên ca 2  nói câu chào tạm biệt.
Đêm qua tôi uống rượu! Câu nói này rất ít khi tôi dùng đến, có chăng là những lúc tôi nằm bẹp trên giường sau 3,4 trận túy lúy. Tôi thường dùng "đêm qua tôi làm tí" để diễn tả một trận bét nhè đã xảy ra. Thế đấy, đêm qua tôi uống rượu!
7h15' sáng, tôi đến công ty trên con Minsk rách nát. Mọi người đã nguyên vẹn trong vị trí của mình, vài người ngước mắt lên ngó tôi, môi trễ xuống như báo hiệu cho cái điều tôi sắp phải đón nhận- tôi không mấy thích thú với nhóm này, họ đa số là già và có thể đi ngang trước mặt tôi và không cần nói câu xin lỗi; nhóm còn lại cúi mặt- tôi thích nhóm này hơn- cái kho thuốc lá vô hạn của tôi nằm trong túi họ. Công ty tôi bắt đầu làm việc lúc 6h30'.
Tôi nói lời xin lỗi vì đến trễ, mặt sếp tươi tỉnh, không nói, chỉ tay về chỗ làm việc của tôi.
17h00'. Mọi người lục tục ra về. Họ thở phào, họ vươn vai. Nom họ như đang cố khạc ra hết những mệt nhọc ra khỏi cái cổ họng cả ngày im thít. Tôi chầm chậm  gấp máy, cố làm thật chậm như thể cũng đã trải qua một ngày vất vả. Lúc ấy thì lão đến gần. Lão ví von, lão so sánh, và lão muốn tôi hiểu được rằng, tôi phải trả cho lão 45' đến muộn chết tiệt kia.
Và tôi ngồi đây, 22h30'. Cố để cho lão hiểu rằng, ai cũng có thể làm việc được 16 tiếng mỗi ngày chứ không riêng mình lão.
"Xong chưa?" Lão hỏi lại lần nữa.
" Xin lỗi tôi vẫn chưa xong ạ!" - Tôi dùng thêm một lời xin lỗi để giữ nguyên cái mức lương bèo bọt của mình.
Lão biết tôi không làm việc, lão cũng thừa biết tôi đang viết cái gì đó về lão. Lão rất tinh ranh. Nhưng lão vẫn ngồi kia, mặt tươi rói nhìn tôi, thi thoảng châm điếu thuốc rồi đứng sau lưng xem tôi type tiếng Việt. Tôi bảo lão câu chuyện này là báo cáo trắc đạc môi trường. Thậm chí lão còn vỗ vào vai tôi động viên cố gắng.
"Có thể tôi phải làm đến nửa đêm"
"Và chúng ta sẽ cùng về!"- lão bảo tôi như thế!
Tôi pha cho mình một ly cà phê, một ly ca cao cho lão. Mở tập Xác chết loạn giang hồ và đọc trang đầu tiên....
Ok, ngày mai xem ai là người đến muộn ./.
Posted: 28-11-2006, 09:21 PM     

Đoản khúc Tháng Ba

Ừ, ai đó vừa nói ..."thoáng cái sắp cạn tháng Ba". Để thở dài nuốt hết ly cocktail Lặng Lẽ, tôi chưa bao giờ biết đến cốc-tai, họa chăng thì biết cốc-đầu, chỉ tại anh chàng Thợ Săn Nhân Chính này khiến tôi pha Vodka vào rượu cần xứ núi rồi đặt tên như vậy...
Nếu không ai đó nói, chắc gì tôi đã nghĩ mình đang sống giữa tháng Ba - liu riu rét. Thế mới biết, đôi khi chung quanh cũng chẳng nghĩa lý gì.
Chung quanh chẳng có nghĩa lý gì! Đó là câu người đương yêu thường nói, mà tôi thấy mình nào phải đương yêu. Chuyện tình cảm của tôi viết sang tiếng Anh đều phải thêm đuôi ed, văn pháp gọi là thì quá khứ.
***
ED!
Trưa, gà gật trên chặng đường lên núi, chuông điện thoại reo, con số lạ. Một cái tên như bao cái tên khác gõ vào tai, tôi nhận nhầm là cô bạn học, hỏi "thằng bé thế nào?"
Em cũng nhầm câu hỏi, và em trả lời "từ lúc anh đi, đã có thằng bé nào đâu!".
Hồi tôi là "thằng bé",tôi nào vô tâm, cuối tháng Ba có sinh nhật một người...
***
Chiều, xuôi về trấn nhỏ, mân mê điện thoại trên tay,chờ thêm một cú phone biết chắc là không còn có nữa, nghịch danh bạ, thấy  một nickname...
Cũng dạo này năm ngoái tôi viết trên chuyến xe đò ngược chiều xứ Bắc.
"Tháng Ba thơm ly Bát Bảo ven đường
Cái rét hây hây tô má em hồng đượm"

Tôi dợm bấm máy lại thôi, "nghe thêm chi một tiếng thở dài".
***
"Đánh Thức"- cậu em tôi viết thế. Nó chứa ầng ậc trong dòng máu cái sục sôi tôi một thời nông nổi. Tôi biết nó nghĩ gì, nó đau gì và muốn nói gì. Muốn chia sẻ, nhưng không có Icon nào như thế. Thằng Em ơi! mày hãy nghĩ về một nụ cười buồn trên gương mặt xương xương...
Tôi vừa nhận tin nhắn.
" Online sao không nói gì, em chờ này.
Vợ
."
 
Posted: 21-03-2007, 10:02 PM
 
 
 
 
 

Đợi rét

Mọi năm cứ đến độ này là những cây gạo trần trụi  bắt đầu ra hoa. Thoạt đầu chỉ  là những chấm đỏ hồng lấp ló dưới tấm vỏ cây xù xì và trần trụi- nom xa như những đốm than sót lại sau trận cháy rừng. Vậy mà, chỉ sau một đợt gió về se se lạnh, tất cả bùng lên rực lửa con đường. Người ta gọi độ này là chớm rét Nàng Bân...

Chuyện rằng xưa thật là xưa... Có cô con gái Ngọc Hoàng tên gọi là Bân, vốn sinh đã chậm chạp vụng về. Đan áo rét cho chồng qua Giêng qua Hai mà chẳng xong cho đặng. Lúc đan xong thì mùa lạnh cũng qua rồi. Thương con vụng về nhưng nặng tình lại chịu khó chịu thương, Ngọc Hoàng mới làm phép ban thêm cho đợt rét...

***

Mặt Trời vẫn nồng nàn thái quá trên mảnh đất trung du này, nơi ngày ngày  bụi  quấn quanh người hắn như tẩm bột để rồi những tảng đá gan gà nướng đến đỏ au. Trở về nhà mỗi đêm, xoa dịu mình bằng những dòng tin nhắn qua mạng, mỗi người quen thu mình trong một nickname, người nọ người kia thở dài hay tỏ ra khoái chí bằng một dòng status. Đêm nay hắn thấy một status của một người hình như đang muốn nói hắn nghe: "...em giờ thôi đan áo"  

***

Chuyện rằng cũng mới năm kia... có người con gái cùng xóm cùng phường, hai nhà cách nhau một cái hắt hơi. Tuổi 19 qua song cửa ngồi nghe hắn hát: "hôm nay trời xuân bao tươi thắm, dừng gót phiêu linh về thăm nhà". Thăm nhà rồi lại ra đi, để lại một nỗi lo lắng làm mẹ  và mang theo chiếc áo len còn nguyên nốt thắt, hẹn mùa hoa gạo về thăm...
Mùa rét Nàng Bân hắn không về được. Được dịp  về nhà  thì  chuồn chuồn đậu nhánh rào thưa. Mười Chín dỗi hờn... Mười Chín khóc... Mười Chín  tránh mặt và...
Lòng dạ đàn ông mà...phải không?

Nhà chuyển sang phố mới, hắn lên non. Đã lâu lắm không về lại con đường có hoa gạo đỏ, nhà hắn xưa ở đó, nhà Mười Chín kề bên. Em Mười Chín tên là Mười Sáu...

***

Chuyện rằng vừa mới ngay xong... nửa đêm hắn về thành phố.  Không qua nhà mà thẳng về phố cũ. Phố về đêm yên ả, hắn dựng xe bên một gốc gạo già. Nhà hắn kia nhưng đã đổi màu, không thấy giàn ti-gôn  phủ lên mái nhà Mười Chín nữa.... chiếc chõng tre vẫn kê bên cây gạo cụt không còn, cũng không thấy một mái tóc ngang vai ngóng mẹ về ca muộn.
Thời gian mà... phải không?

***

Hắn online trong một quán ven đường, bên những đôi mắt quầng sâu thiếu ngủ, đàn ông biến ước mơ anh hùng thành nhân vật ảo, và đàn bà bán rong mông ngực của mình. List friend vẫn sáng những người quen cũ, những con người không cho ước mơ của mình đi ngủ. Và một người vẫn mải miết nghĩ về chuyện ngày xưa..." em giờ thôi đan áo"

Trích dẫn:
- Còn chưa ngủ sao?
- Á, em chào anh.   Lâu rồi anh có khỏe không?
- Anh khỏe. Ừ cũng lâu rồi nhỉ! Em và Mười Sáu thế nào?
- Hi hi .Anh nhầm rồi, em dùng nick của chị em đấy, chị cưới năm ngoái rồi, anh không biết à? 
- Thế sao em biết nick anh?
- Thì tên anh đây mà, chị ấy cho anh riêng một góc, ghê nhá.
-.....
- Sao em lại dùng status ấy?
- Em có dùng đâu, trước nay chị ấy vẫn để vậy, bảo em dùng cũng đừng có đổi đi, sao hả anh?
- à không ....
...
- ừ, hẹn gặp lại em.



Nàng Bân rồi cũng nản lòng
Áo đan mấy lượt, tin chồng bặt tăm.
- ...........

***
3 năm, Mười Sáu đã thành Mười Chín, Hai Hai thì đã theo chồng.
Hắn lại bắt xe đi về phố cũ, ngước lên thân gạo xù xì, không có đốm than nào nhấp nháy, không cảm giác thấy nhựa sống đang chuyển dậy, hàng gạo cũng già rồi. Thời gian mà...phải không?
Không kịp về qua nhà nữa, còn 3 tiếng đi xe đò để kịp giờ làm việc sáng mai. Sao đêm nay  nhiều quá, ngày mai lại nóng chết thôi. Đáng lẽ bây giờ đã chớm rét Nàng Bân...


Posted: 02-04-2007, 12:55 PM